Có Một Người Đàn Ông Không Bao Giờ Rời Bỏ Em

Có Một Người Đàn Ông Không Bao Giờ Rời Bỏ Em

"Dù tất cả đàn ông đều quay mặt bước đi thì có duy nhất một người sẽ không bao giờ rời bỏ em, vì ông là người tình đặc biệt, dạy cho em cách yêu một người và cách vượt qua nỗi đau.
Dù ở bất cứ đâu, xảy ra bất cứ chuyện gì, đau đớn và thương tổn bao nhiêu thì vẫn có một người đàn ông chẳng bao giờ bỏ rơi em. Và ai cũng có một người đàn ông tuyệt vời như vậy. Là người tình trong suốt cuộc đời của mỗi cô gái, là người mà em hiểu rằng sẽ chẳng có ai làm được nhiều hơn ông đã làm.

Có những đoạn đường đi qua khiến em chẳng dám ngoái đầu lại vì sợ rơi nước mắt, nhưng có những người khiến em không thôi nghĩ về với một tình yêu bao la và sự tôn trọng vĩnh cửu. 
Ông luôn là người em xây dựng một tình yêu trọn vẹn nhất, là người trên thế gian này yêu thương em vô điều kiện và bằng bất cứ mọi giá có thể.

Là lần đầu tự mình đạp chiếc xe cũ kỹ trên con đường đầy sỏi đá và té ngã đến trầy xước cả đầu gối, ông luôn theo cạnh bên nâng đỡ em. Là những mảnh ký ức tuổi thơ chắp ghép bằng gam màu thời gian luộm thuộm, nhớ và thương về ông khiến em bật khóc.

Là những năm tháng xa nhà lên thành phố lập nghiệp, vẫn bao lần ông lặn lội nắng mưa với túi đồ lình kỉnh đến thăm em. Có lẽ đi hết cuộc đời em vẫn chẳng thể quên nổi khoảnh khắc được bên người đàn ông ấy.

Cuộc đời luôn có nhiều điều chẳng thể đoán trước được, yêu ghét, giận hờn, sống chết, gặp gỡ, chia ly cũng là định mệnh. Có người đi qua cuộc đời em, cho em biết được những cảm xúc rất thực, rồi lặng lẽ rời xa em để lại vô vàn vết thương như dao cứa. Đó là nỗi đau khi một người đàn ông bỏ em mà đi.

Nhưng em vẫn thấy hạnh phúc rằng, dẫu tất cả đàn ông đều quay mặt bước đi thì có duy nhất một người đàn ông sẽ chẳng bao giờ rời bỏ em, vì ông là người tình đặc biệt dạy cho em cách yêu một người và cách vượt qua nỗi đau.

Tình yêu “người tình đặc biệt” đó dành cho em không giống như tình yêu những người đàn ông khác. Họ chỉ biết yêu, còn với ông có cả sự thứ tha, bao dung và chấp nhận khi cần thiết.

Những cơ hội cứ đến rồi đi không hối tiếc, những hy vọng chỉ mới kịp le lói đã vội dập tắt, mọi thứ cứ lần lượt rời bỏ em nhưng ông chính là điều đặc biệt và đáng tự hào nhất mà em có được. 

Đến một ngày nào đó, người đàn ông ấy sẽ nắm lấy bàn tay em đặt lên bàn tay khác; không phải sự vứt bỏ mà là sự trao đi yêu thương với nguyện ước hạnh phúc và bình an đối với con gái. Khoảnh khắc ấy là lựa chọn đánh dấu bước chuyển lớn trong cuộc đời, là lúc có thêm một người đàn ông nữa sẽ thay ông bên cạnh em trong suốt quãng đời về sau.

Những chặng đường em đã đi qua, nụ cười và nước mắt trộn lẫn vào nhau thành giọt hạnh phúc và mãn nguyện khi ông luôn là người đàn ông tuyệt vời và đáng trân quý nhất mà em có.

Khi ông già đi, khi chút hơi thở cuối cùng cố gượng gạo để gặp mặt “người tình bé bỏng” thì em hiểu rằng có những nỗi đau cần phải đối mặt, có những chia ly cần chấp nhận mà sống tiếp. Nhưng giây phút mất đi đó, em cũng hiểu rằng ông mãi mãi là người đàn ông chẳng bao giờ rời bỏ em, dù thực sự ông đã rời bỏ em vĩnh viễn…

Có một người đàn ông chẳng bao giờ bỏ rơi em, yêu thương em đến suốt cuộc đời ...

Đó là Cha!"