TRÁI ĐẤT CÓ SỰ SỐNG LÀ NHỜ MẶT TRỜI


Có những lần trong cuộc sống chúng ta vô tình lạc vào một xứ sở hoàn toàn mới lạ, không có những âm thanh ồn ào, những thói quen của một cuộc sống nhanh, vội đã trở thành buồn chán. Nơi đó đầy ánh nắng, những khúc nhạc ngọt ngào và mùi hương dễ chịu, dường như trong một phút chốc,ta ngỡ mình đang đặt chân trên mảnh đất địa đàng, xung quanh là những thiên thần đùa nghịch. Một cuộc sống tự do, không vướng bận, như được nghe một bản nhạc êm đềm sau khi đã tắm mát ở suối tiên và thưởng thức những món ăn tuyệt hảo nhất từ người mẹ thiên nhiên.Chúng ta nếu có ai may mắn, cũng đã được sống ở nơi như thế. Nơi tôi đang nói là tuổi thơ. Khi tâm hồn còn tinh khôi, nguyên vẹn như những cánh hoa trắng phau đương nở dưới bình minh đầy nắng, cánh cửa cuộc sống mở ra những chân trời mới với vô vàn những bí mật, một cậu bé 14 tuổi như tôi đã đủ lớn để tự mình bước chân khám phá những câu hỏi của cuộc sống mà tôi tò mò. Nào về chim chiền chiện, về tổ chim sẻ trên vòm cây nhãn, những chú dế béo mập, và cả những con ếch ương chưa bao giờ có thể thoát khỏi bàn tay tinh xảo của những đứa trẻ điệu nghệ chúng tôi ngày đó. Hè năm 14 tuổi, tôi được gửi về quê nghỉ hè trong 1 tháng, xa rời cuộc sống tấp nập nơi thành thị, như được vẫy vùng trong bao nhiêu thứ mới lạ. Tôi cảm thấy thiên nhiên mới là người mẹ tuyệt vời nhất của vạn vật, và cả con người, được thưởng thức những thức quả ngọt, vị thanh thanh của bưởi đầu mùa, ngọt mật của mít và vị xanh non của những ngọn rau mọc trong khu vườn nhà, tôi cảm thấy sự sống nơi vùng quê thanh bình yên tĩnh đã thanh lọc tôi trở thành con người mới. Tôi bỏ quần áo sơ mi chỉn chu, đi chân trần trên cỏ, chạy theo lũ bạn trên triền đê theo con diều no gió. Những tiếng cười đùa, những gì cất ra từ niềm vui bình dị và chân thật nhất, tôi đã thay đổi từ một cậu bé chỉ suốt ngày ti vi, game online, trở về cậu bé chân trần, với nụ cười hồn nhiên, sảng khoái. Tôi bắt đầu hiểu về cuộc sống, cảm nhận được mùi hương của những chùm hoa nhãn, hoa xoài bay ngang trong gió như cũng đủ nguồn sống để nuôi tôi lớn lên.
TRÁI ĐẤT CÓ SỰ SỐNG LÀ NHỜ MẶT TRỜI

Tôi ở nhà bà ngoại cho kì nghỉ hè năm 14 tuổi. Ở quê thật sướng, tha hồ vui chơi, không có ai đó la mắng, cai quản, tôi nghĩ bụng sẽ đi quậy phá từ trong nhà ra ngoài ngõ, khắp xóm giềng một mùa hả hê. Nhưng không, mẹ bắt tôi sang nhà một cô bạn là hàng xóm để cùng nhau học bài. Cô bé tên An Hạ, sống trong một căn nhà nhỏ, xinh xắn cùng bà ngoại với mảnh vườn trồng nhiều loài hoa trắng nhỏ li ti và cây cỏ. Lần đầu gặp mặt, trước mắt tôi cô bé nhỏ nhắn, và xinh xắn, trông hiền hiền và dễ thương. Tôi nhoẻn miệng cười chào:

“Chào bạn, tớ tên là Bảo Nam.”

Tôi vốn là vua nghịch ngợm, một cô bé như thế này mà đòi làm gia sư cho tôi ư ?  không bị tôi hù cho khóc nhè là may. Tôi thầm nghĩ bụng và quay sang một  bên cười khúc khích. Cô bé cất lên một thứ giọng nghe nhè nhẹ, tôi thấy cảm mến lạ lùng và từ đó thôi không nghĩ đến chuyện bắt nạt cô giáo bé nhỏ của tôi nữa. Đặc biệt là nụ cười đó, nó mới duyên dáng và ngọt ngào quá đi, tôi tưởng như trên thế gian này chưa có thứ gì bắt kịp. Tôi bắt đầu lẩm bẩm cái tên cô bé: An Hạ(Mùa hè bình yên)trong tôi lúc đó, những bông hoa trắng nhỏ li ti dễ thương hiện lên rõ mồn một, tôi mới hiểu vì sao người ta lại yêu những khoảnh khắc bình yên trong tĩnh lặng đến vậy, một cảm giác thật dịu dàng lãng mạn và an an trong tâm hồn.. An Hạ là bạn tôi, kể từ ngày đó.

Chúng tôi học chung với nhau trên một căn gác nhỏ, đó là nơi cô bé vẫn thường học bài, đối với tôi, một cậu nhóc chỉ coi việc học là một việc bắt buộc, một cậu ấm chỉ biết đến những trò chơi game, những cuộc vui tốn kém bắt đầu có một cái nhìn mới về cuộc đời. Mọi thứ ở đây với tôi đều xa lạ, nhưng tôi lại có cảm giác rất đỗi thân thuộc. Không có gì xa hoa khiến tôi ngờ ngợ, cũng không có những ranh giới dựng lên chia cắt con người với thiên nhiên, con người với con người. Nơi tôi cảm nhận được sự tự do, bay bổng trong tâm trí nhưng lại có những thứ gì đó vô hình khiến tôi tự nhủ phải giới hạn mình trong phép tắc. Tôi chưa từng bị thu hút bởi cái gì hào nhoáng, nhưng lại bị hút hồn bởi vẻ nên thơ, xinh đẹp chốn này. Căn gác nhỏ của An Hạ có kê một chiếc bàn nhỏ, một cặp ghế gỗ và một giá sách đầy cơ man những quyển sách khác nhau. Một con mọt sách chăng?. Tôi tự nhủ. Căn gác có khung cửa sổ nhìn xuống khu vườn, và chậu đất be bé trồng những khóm hoa trắng nhỏ li ti, mà mỗi khi cơn gió nhè nhẹ thoảng qua, mùi thơm của những đóa hoa mới nở xông vào cánh mũi tôi êm ái. Tôi nghe thấy âm thanh leng keng của chiếc chuông gió, hình những ngôi sao và mặt trăng, trông ngồ ngộ. Thứ âm thanh rất đặc trưng, không bị lấn át bởi bất kì tiếng động nào. Đúng là con gái, chốn học hành còn trưng bày một số búp bê, và một vài cuốn sổ nhỏ, khá bắt mắt, trên bức tường, có treo một số tranh do nàng tự tay vẽ thì phải. Trông cũng tạm được. Tôi tự đánh giá, mặc dù, tôi biết mình còn vẽ xấu hơn thế. Tôi tự nhủ, sẽ giữ gìn cho chốn học hành này được sạch sẽ, dù mình chỉ học tạm có vài tuần rồi đi. Dẫu sao cũng phải tạo chút hình ảnh tốt đẹp. Tôi cũng hiểu rằng mình muốn lấy lòng cô bạn mới quen. Và chúng tôi cùng học chung với nhau môn Đại số, Hình học, thỉnh thoảng cô bạn đọc cho tôi nghe một số bài văn hay. Tôi chẳng hứng thú chuyện học hành, nhưng tôi thích nghe giọng nói ấy, nhìn nét mặt cô bạn nhăn nhó khổ sở những lúc tôi không chịu làm bài, và nhìn ngắm bạn ấy cặm cụi giải những bài toán khó. Cô bạn của tôi mới xinh xắn và dễ thương làm sao! Tôi cảm thấy hình ảnh đó thật chân thật và gần gũi, tôi chưa từng nhìn thấy, chưa từng bắt gặp. An Hạ học giỏi hơn tôi nhiều, lại ngoan nữa. Tôi bắt đầu cảm nhận việc học không còn là một công việc nhàm chán, khi mà tôi có thể làm cho cô bạn cười tươi, khi thấy tôi tiến bộ từng ngày. Một lần tôi hỏi cô bé:

- Sao cậu có thể học chăm chỉ cả ngày mãi như vậy nhỉ?

Cô bé đã cười với tôi và bảo rằng:

Đó là cách để biến những ước mơ thành sự thật.

Tôi thắc mắc trong một câu trả lời đầy tính trừu tượng, triết lý của một cô bé con.
- Ước mơ của cậu là gì? Sao tớ chẳng có ước mơ nào cả?

An Hạ còn bé, nhưng đã biết nói những câu mà người lớn nghe chắc phải bật cười. Tôi luôn ghi nhớ câu trả lời đó:

- Ước mơ giống như ngôi sao ấy, tớ muốn chạm tới nó, dù nó ở xa xôi. Ví dụ như tớ muốn đỗ học sinh giỏi vào năm sau chẳng hạn, tớ muốn đạt giải cao nữa cơ. Có mục tiêu phấn đấu, lúc nào tớ cũng học vui vẻ, để có trượt, cũng không buồn nhiều. Cậu không có, là vì cậu chưa tìm ra điều cậu thực sự thích đó thôi. Thử nghĩ xem cậu thích điều gì đi, nhất định cậu sẽ biết ngay đấy.

Phải nói, cô bé học tốt hơn tôi nhiều lắm. Tôi đâm ra mê mẩn những bài toán, những cách giải hay và rất thông minh của An Hạ. Tôi không thích học, nhưng những lúc An Hạ làm xong bài toán, xem đáp số và thấy kết quả đúng, tôi luôn cười rất tươi. Tôi thấy như cô bé đang đến dần với ước mơ, thứ mà tôi không có vào thời điểm đó, trông ánh mắt vui tươi và nụ cười xinh xắn, tôi thầm mong những nỗ lực ấy một ngày sớm ra kết quả.

Tôi đâm ra mến cô bạn, một ngày trời mưa lớn, mưa xối xả trên mảnh đất quê tôi, lòng thấy nhơ nhớ những gì đã trở nên quen thuộc, tôi vẫn đội tàu lá chuối sang thăm cô bạn nhỏ. Cô bé ngồi một mình trong căn phòng, đèn bật sáng, dáng người nhỏ bé, nụ cười hiền hậu khi bắt gặp ánh mắt tôi nhìn bạn, hình ảnh đó, với tôi như một con chim non bỗng lạc vào một vùng trời tươi sáng, quá giản dị và trong sáng để tôi có thể nắm bắt, nhưng tôi biết nó đã bén rễ rất sâu và sẽ theo tôi mãi trong cuộc đời. Có thể, An Hạ không biết, bạn ấy đã cho tôi nhiều như thế nào qua cách sống giản dị và chân thành ấy. An Hạ làm cho tôi một cái chuông gió có treo hình Mặt Trời và bảo:

- Cậu có biết Trái Đất có được sự sống là nhờ có Mặt Trời không? Mặt Trời có một nguồn sức mạnh khổng lồ để cung cấp sự sống cho vạn vật. Tớ tặng nó cho cậu hy vọng cậu sẽ luôn sống mạnh mẽ, theo đuổi những ước mơ của mình. Và nhân dịp được nhận nó cậu hãy ước điều gì đó đi nhé.

Lúc đó, tôi còn trẻ dại, tôi đã ước ngay sau đó, và mỉm cười hạnh phúc. Tôi cùng với An Hạ xem qua một số cuốn sách, tôi chẳng biết gì, chỉ ngồi nghe cô bé giảng giải, trong tôi, một thế giới kì diệu mở ra. Từ đó, cuộc sống với tôi không là những trò chơi xa xỉ nữa, tôi biết nhìn sâu hơn và đồng cảm cho cuộc sống của người khác. Từ ngày đó trở đi, gặp một người lạ, hay người quen tôi đều tự hỏi, họ mang trong mình ước mong gì. Tôi cảm thấy mọi người gần gũi với nhau hơn nhiều, so với khoảng cách họ tự tạo, nếu họ cởi bỏ đi cái vỏ bề ngoài. Một lần, chúng tôi cùng nhau nhìn ngắm bầu trời đầy sao, mặt trăng hiền dịu nhẹ soi sáng cả một khoảng ban công rộng, nơi những khóm hoa trắng nhỏ li ti vẫn nhẹ nhàng ướp hương đêm. An Hạ là một cô bé trong sáng, đã 14 tuổi, vẫn còn tin vào chuyện cổ tích, về nàng tiên, và ông bụt, về bạch mã hoàng tử đẹp trai. Cô bé nói với tôi rằng:

- Thực ra ngoài học giỏi, tớ còn mong sẽ gặp một hoàng tử thật đẹp trai, giỏi giang và tốt bụng nữa. Bạn gái nào cũng vậy cả đấy. Cậu là con trai, thế có ước cưới một nàng công chúa xinh như mơ không ?

Thực ra lúc đó, An Hạ đã là nàng công chúa đẹp nhất, thiên thần trong lòng tôi rồi. Dù chúng tôi còn nhỏ dại, nhưng tôi biết dành vị trí xứng đáng nhất  cho những gì đẹp nhất. Và cô bé nhất định sẽ thành công, tôi nghĩ vậy.

Một tháng ngắn ngủi trôi đi, tôi rời xa làng quê yên bình, rời xa người bạn nhỏ, với những tháng ngày học hành và vui chơi đầy kỉ niệm. An Hạ chào tạm biệt tôi mà không biết rằng tôi đã yêu quý cô bé đến nhường nào. Lúc còn ở bên cô bé, tôi không biết được khoảng cách của không gian và thời gian của sự xa cách sau này lại là đáy biển thẳm sâu, và tôi như bị chìm đắm. Nhiều đêm tỉnh giấc trong đêm khuya, tôi ước mình có thể bay, bay giữa bầu trời đầy sao, để về thăm người bạn nhỏ, thăm biết bao kỉ niệm thời thơ ấu tốt đẹp đã trôi đi và chẳng bao giờ quay về nữa. Dường như thứ gì đẹp đẽ chỉ đến có một lần, và tôi giật mình nuối tiếc khi nhận ra điều đó.