MÓN QUÀ QUÝ GIÁ


Trong muôn vàn quà tặng cuộc sống ban cho con người, có một món quà vô cùng quý giá, đó là thời gian. Món quà thời gian cũng quý giá như sự sống, bởi lẽ, thời gian đi liền với sự sống trần gian của con người. Mỗi ngày, chúng ta được tặng một quỹ thời gian là 24 giờ, tương ứng với 1440 phút  hay 86400 giây. Nếu khi kết thúc một ngày, mà chúng ta không sử dụng thì “Tài khoản thời gian” đó sẽ đóng lại và hết tác dụng.
MÓN QUÀ QUÝ GIÁ

Sự quý giá của thời gian không phải là để giúp chúng ta có thể làm được những điều này, điều nọ... Có quá nhiều những điều diễn ra trong cuộc sống thường ngày đủ để cho ta quay cuồng trong suốt một đời, nhưng cuối cùng rồi chúng ta sẽ không mang theo được gì cả! Vấn đề là chúng ta phải biết sống như thế nào để xứng đáng với giá trị thời gian ấy. Ta lao động như một phương tiện để nuôi sống, nhưng bản thân sự lao động sáng tạo cũng chính là cuộc sống của mình. Ngược lại, những giá trị vật chất được tạo ra luôn luôn có những giới hạn tạm bợ của nó, và rõ ràng không thể là mục đích cuối cùng để ta nhắm đến. Những giá trị vật chất ấy có thể giúp cho ta có cuộc sống thoải mái hơn, nhưng nếu  chúng ta hoàn toàn phụ thuộc, ta sẽ phải trả giá đắt. Nghệ thuật sống chân chính là ý thức được giá trị quý báu của đời sống trong từng khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời. Con người sinh ra trần trụi và chết đi cũng không mang theo được gì. Tất cả những giá trị chân thật mà chúng ta có thể có được luôn nằm trong cách mà ta sử dụng thời gian của đời mình. Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian trong cuộc sống? Đó là một câu hỏi không ai có thể trả lời được. Có thể là mười năm, hai mươi, năm mươi năm, có thể là một năm, có thể là vài ba tháng... nhưng cũng có thể chỉ là trong chốc lát nữa thôi. Vấn đề này bộc lộ hoàn toàn ý nghĩa thiết thực của nó khi ta hình dung có thể một lúc nào đó mình phải rời xa thế giới này, rời xa những người thân, hoặc giả ta vẫn ở đây, vẫn tồn tại nhưng lại không thể làm được những điều thật giản đơn mà mình mong muốn, không thể thực hiện được những ước nguyện tốt lành ấp ủ bấy lâu. Nếu chúng ta có đủ can đảm chấp nhận sự thật ấy, mới có thể sống thật trọn vẹn những giây phút hiện đang có được trong cuộc sống tươi đẹp này. Thời gian cần phải được trân trọng trong từng khoảnh khắc. Khi ý thức được rằng giá trị của cuộc sống nằm ở chỗ là mình đang sống, ta sẽ thấy tất cả những điều khác đều trở nên nhỏ nhặt, vụn vặt không đáng kể. Đời sống của ta quý giá, và đời sống của mọi người quanh ta cũng quý giá không thể lấy gì đánh đổi được.

Mỗi buổi sáng thức dậy, hãy nhìn lên bầu trời trong xanh có ánh nắng ban mai ửng hồng, hoặc một chồi non vừa nhú còn ướt đẫm sương đêm... Mỗi một thực thể xinh đẹp ấy đều nhắc nhở ta biết là đời sống của ta đang tồn tại, và ta tự nhủ với mình sẽ không bỏ phí một phút giây nào được tồn tại trong cuộc sống nhiệm mầu này. Ta sẽ sống như thế nào để bản thân có được niềm vui hạnh phúc, và mang niềm vui, hạnh phúc đến cho mọi người quanh mình.

Cuộc sống luôn biến động, nhưng nhiều khi ta quên đi điều ấy. Chúng ta lo toan chuyện này chuyện khác,  vất vả để có được món này món nọ... Những thứ ấy không phải là không quan trọng, nhưng chúng đều là những gì thuộc về tương lai, mà tương lai thì không thể cảm nhận được một cách cụ thể, chắc chắn như giây phút hiện tại mà ta đang sống. Khi hiểu được như vậy, chúng ta vẫn làm việc không kém phần tích cực cho những mục tiêu mà mình nhắm đến, nhưng trên cả những điều ấy là  ta luôn ý thức được giây phút sống hiện tại của mình.

Khi ta đào một cái hố trong vườn để đặt cây con. Mục tiêu là tiếp tục vun bón, nuôi dưỡng để một ngày mai sẽ có những trái ngon,thơm ngọt cho ta hoặc bạn bè, người thân. Nhưng những trái ngọt ấy hãy còn trong tương lai. Niềm vui thật sự của ta không nằm ở tương lai mà là ngay trong giây phút hiện tại này, trong từng nhát cuốc ta đào, trong việc bón phân lót và đặt cây con, trong việc tưới nước và che mát cho cây con... Chúng ta cần phải biết tận hưởng được niềm vui trong đó. Nếu nghĩ đến một ngày mai ta và tất cả mọi người sẽ có những trái thơm ngọt để ăn, thì thật ra động lực mang lại niềm vui cho ta là tình thương ta dành cho cuộc sống thật ý nghĩa, không phải bản thân việc có được những trái cây đó. Khi ta hiểu được như thế, thì dù nhiều năm sau đó cây không sống được để cho trái, và điều này hoàn toàn có khả năng xảy ra, thi ta sẽ không đau khổ. Ta đã tận hưởng niềm vui ngay trong hiện tại và không có gì phải phụ thuộc vào một kết quả trong tương lai. Ta đã làm hết sức mình để có những giây phút đẹp trong đời sống, và vì thế ta không có gì phải tiếc nuối hay đau khổ vì những hoàn cảnh không mong muốn. Chúng ta cũng có thể tận hưởng niềm vui cuộc sống ngay trong từng điều bình dị thường ngày... Mỗi một khung cảnh mà ta được nhìn thấy quanh mình đều là những quà tặng vô giá của cuộc sống mà rất có thể ta sẽ không còn có dịp để nhìn thấy nữa. Ta cũng sẽ không phung phí thời gian để mơ mộng về tương lai hay nuối tiếc quá khứ. Từng giây phút ta đang sống trong bầu không khí trong lành quanh ta đều quý giá. Từng con người mà ta có may mắn được tiếp xúc cũng đều quý giá. Ta không thể ở bên cạnh một con người mà tâm hồn, suy nghĩ để mãi tận đâu đâu. Khi ấy, ta không cảm nhận được sự ấm áp hiện hữu của người ấy, mà người ấy cũng sẽ không hề cảm nhận thật sự có ta. Niềm vui của ta chỉ có được trong một sự tiếp xúc, giao cảm thật lòng mà không nằm trong những mơ mộng viễn vông. Đến một bông hoa, một cành lá... chúng ta cũng cần phải tiếp xúc thật lòng như vậy mới có thể cảm nhận được sự hiện hữu và vẻ đẹp của chúng. Hãy dành những điều tốt đẹp, dịu dàng, những khoảnh khắc yêu thương bên gia đình, người thương, bạn bè..hãy cùng họ trân trọng và hưởng thụ tài khoản quý giá của mình một cách có ý nghĩa nhé !

Thời gian quý giá vẫn liên tục trôi qua không dừng nghỉ. Hãy sống như thế nào để thời gian trở thành một dòng sông, một dòng suối mát ngọt lành cuộn tràn niềm vui và hạnh phúc đến với ta trong dòng chảy không ngừng của nó. Chỉ như thế chúng ta mới không bỏ phí đi giá trị của thời gian, và mới nhận ra được hạnh phúc là một điều hoàn toàn có thật.